Tin tưởng tuyệt đối vào Tự nhiên

Share This Post

Phật có thể thành Phật không phải nhờ vào một phép mầu hay bất cứ điều gì phi tự nhiên. Phật thành Phật nhờ vào tâm, cũng chính là cái tâm đang hiện hữu với bạn. Tất cả mọi phép mầu đều diễn ra một cách tự nhiên, khi bạn học được cách tin tưởng tuyệt đối vào tự nhiên với một tâm thái tự tại so với hoàn cảnh, dần dần sẽ có các biến chuyển không thể ngờ diễn ra trong cuộc đời bạn – một cách đúng như bạn mong muốn.

Vô sự tự nhiên thành

Cố tình trồng hoa, hoa không nở; vô tình cắm liễu, liễu thành rừng. Khi một người cố gắng nhưng lại không hiểu được dòng chảy của tự nhiên, dù cho cố gắng thay đổi một việc đến mức nào, công sức đó cũng sẽ bất thành. Một người bệnh nếu như học được cách tin tưởng tuyệt đối vào sức khỏe của mình thì chẳng mấy chốc căn bệnh sẽ tự nhiên mà tan biến. Còn một người khỏe dù cho sử dụng rất nhiều loại thuốc men nhưng luôn tin tưởng vào bệnh tình của cơ thể, sự suy yếu sẽ ngày càng mãnh liệt. Đã bao giờ bạn mong muốn một điều gì đó, khi bạn rất cố gắng để đạt được nó thì không được nhưng khi bạn như quên điều đó đi, sự việc đó lại trở thành hiện thực?

Đôi lúc, khi chúng ta cố gắng thực hiện một điều gì đó, nhưng càng cố gắng thực hiện lại càng dẫn đến sự đổ vỡ của sự việc ấy, vì sao điều này lại diễn ra? Bởi vì tồn tại một sự bất hòa thuận với tự nhiên.

Niềm tin chân chính nhất là một sự chấp nhận như thể rằng điều đó là hiển nhiên. Hãy hỏi thăm một người bệnh sẽ bạn sẽ được nghe về sinh lão bệnh tử là một quy luật bất biến. Trong khi vẫn có những người khỏe mạnh hầu hết cuộc đời mình và cho rằng mạnh khỏe mới là lẽ tự nhiên.

Nếu bạn hỏi một người theo đạo về sự tồn tại của Thượng Đế (theo đức tin của họ) thì họ sẽ đinh ninh rằng Thượng Đế luôn luôn hiện hữu. Tương tự như vậy nếu như hỏi một người vô thần về Thượng Đế, điều họ nói sẽ là khoa học. Tôi cho rằng, cả hai đều đúng. Điều này có nghĩa, bạn cho phép mọi thứ diễn ra như thế nào thì nó là như thế ấy.

Khi bạn học được cách cho phép mọi chuyện diễn ra theo dòng chảy tự nhiên, vạn sự sẽ tự nhiên thành. Điều này tương tự như việc gieo một hạt giống. Nếu chúng ta không nuôi dưỡng hạt giống theo lẽ tự nhiên của nó, dù cho cố gắng đến mấy cũng đều là vô nghĩa.

Tự nhiên là hoàn hảo

Trong cả một khu rừng, không tồn tại hai chiếc lá giống hệt nhau. Trong cả một đại dương, không tồn tại hai giọt nước hoàn toàn giống hệt nhau. Tuy nhiên, bằng vào những nghĩa lý tồn tại trong nhận thức, con người thường có xu hướng nhận định rằng chiếc lá này đẹp, chiếc lá kia xấu.

Tương tự như vậy, chúng ta thường nhận định được rằng một điều là có thể hoặc một điều là không thể. Ví dụ như khi một người dự định thay đổi bản thân, họ thường cho rằng một điều gì đó là khó khăn hoặc không thể; trong khi, tất cả mọi thứ đều là tự nhiên. Bạn đã nhận ra điều bất hài hòa với tự nhiên ở đây chưa?

Hãy ví dụ một người mong muốn giảm cân nhưng lại không thể tưởng tượng bản thân mình trong một thân hình thon thả. Có một trạng thái bất hòa thuận giữa tâm trí người đó và mục tiêu người đó mong muốn. Hay nói cách khác, chính bản thân người đó không cho phép mục tiêu của mình thành công. Vì sao một số bậc chân tu trong Phật đạo nói rằng bản thân một người không cần tu tập mà vốn dĩ tự nhiên tự thân đã là Phật? Phật chính là trạng thái tự nhiên như nhiên, là khi một người không xâm nhập và cản trở dòng tuyệt diệu mà để cho mọi thứ chân như. 

Vậy, mọi chuyện đều là tự nhiên. Khi bạn cho phép mọi thứ vận hành đúng như bản chất tự nhiên của nó, mọi chuyện tự nhiên thành. Trên thực tế, không cần một sự cho phép của chúng ta, chỉ đơn thuần là chúng ta đừng cản trở và can thiệp những thứ vốn dĩ thuộc về tự nhiên.

Tự tại với hoàn cảnh

Bước đầu tiên với tin tưởng tuyệt đối vào tự nhiên chính là sự tự tại với hoàn cảnh. Để thay đổi một điều gì đó, trước hết bạn phải vĩ đại hơn nó. Khác với các loài động vật, con người chúng ta có khả năng thay đổi là bởi lẽ thực chất bạn không chỉ đơn thuần là cơ thể hay tâm trí hiện tại mà là một sự hiện hữu siêu việt. Tương tự như khi bạn xem một bộ phim, bạn biết rõ rằng giữa bạn và bộ phim ấy tuy tồn tại một mối liên hệ nhưng bạn không hề bị bó buộc vào những gì “bạn thấy” và bạn hoàn toàn có thể lựa chọn bộ phim mà mình muốn xem.

Tương tự như vậy, bạn hãy thử nghĩ rằng liệu bạn có quyền lựa chọn hoàn cảnh và kết quả bạn mong muốn như việc chọn lựa bạn muốn xem bộ phim nào hay không? Trên thực tế, trước khi có thể tự đưa ra câu trả lời cho câu hỏi này, trước hết bạn phải có thể đưa ra câu trả lời cho câu hỏi: Bạn là ai? Tôi sẽ tiết lộ cho bạn một bí mật: bạn không phải cơ thể, không phải tâm trí, mà là một ý thức siêu việt. Ngay bây giờ, hãy ý thức về điều này: ngay trong khoảnh khắc hiện tại, bạn đã và đang luôn quan sát tất cả.

Hãy đọc thêm về điều này ngay ở bài viết: Tôi là ai?

Chỉ khi hiện hữu sự ý thức rằng tồn tại một khoảng cách giữa bộ phim và người xem thì người xem mới có thể kiểm soát những thước phim mình xem. Điều này diễn ra bởi vì tiềm thức của chúng ta không thể phân biệt được đúng và sai bởi lẽ đúng và sai là các định nghĩa của nhận thức, được tạo ra bởi nhận thức con người. Hay nói một cách đơn giản hơn, bạn cho rằng điều là đúng thì nó đúng, cũng chính điều đó bạn nghĩ rằng nó sai thì nó sai.

Tiềm thức chấp nhận mọi điều bạn chấp nhận. Vì thế, bước đầu tiên để làm chủ thực tại của bạn chính là hiểu rõ sự tự tại của bạn. Các định nghĩa mà chúng ta luôn cho là chính xác: đúng và sai, phải và trái,… đơn thuần chỉ là các quy ước con người tự tạo ra cho mình. Tương tự như vậy, những điều mà bạn cho rằng bản thân có thể hoặc không thể, có thể được “tái lập trình” chỉ trong tích tắc.

Dòng chảy cảm xúc tự nhiên

Nếu như bạn quán sát, bạn sẽ nhận ra rằng các cảm xúc diễn ra với bạn – buồn, vui, giận, ghét – đều xuất phát từ một mầm mống tư tưởng trong chúng ta.  Hay nói cách khác, thường sẽ bị chi phối bởi một vọng tưởng phát sinh không thật sự tự nhiên. Đã bao nhiêu lần vì một sự kiện đã qua thật lâu ở quá khứ mà bạn trở nên buồn phiền hay tức giận? Dòng chảy cảm xúc như vậy liệu có là tự nhiên?

Ví dụ có một người đàn ông bước đến và chửi bạn: “Mái tóc màu xanh của bạn thật xấu!”, trong khi mái tóc của bạn là một màu hoàn toàn khác, như vậy, bạn sẽ không cảm thấy bị xúc phạm hay tổn thương bởi vì rõ ràng điều này khác với hình ảnh của bạn về chính bạn. Nhưng, nếu mái tóc của bạn có màu xanh, và sâu trong tiềm thức, một phần trong bạn cũng tự ti về mái tóc này của bản thân mình, chất xúc tác là lời nói của người đàn ông này sẽ khiến bạn tự khiến bản thân mình buồn, tự khiến bản thân mình tức giận.

Điều này không có nghĩa là chúng ta không được cảm thấy muộn phiền hay buồn giận, trên thực tế thì việc cảm nhận những cảm xúc trên hoàn toàn là một phần của sự sống. Điều quan trọng chính là sự ý thức, ý thức đồng nghĩa với quan sát. Khi hiện hữu một ý thức, một người sẽ không còn bị bó buộc với một vòng lặp bị đè nặng của quá khứ, thói quen và hoàn cảnh.

Đã bao lâu rồi bạn không hoàn toàn tự nhiên với dòng cảm xúc của bản thân mình? Hãy tưởng tượng hình ảnh một đứa bé đi siêu thị cùng mẹ. Đứa trẻ vui đùa chạy nhảy hết sản phẩm này sang sản phẩm khác và la hét một cách vui sướng; nhưng rồi, mẹ đứa trẻ ấy la quát con mình vì sợ làm ồn những người xung quanh, và rồi, tương tự như thế, dòng cảm xúc của đứa trẻ ấy dần bị đè nén lại khi lớn lên…

Chúng ta không bàn luận điều này sai hay đúng, chúng ta chỉ đang chỉ ra rằng tâm trí bạn tồn tại các chương trình cho phép hoặc không cho phép bạn thực hiện một điều gì đó. Và các chương trình này có thể chính là tác nhân ngăn cản mục tiêu bạn mong muốn được diễn ra.

Khi bạn là tự nhiên, tự nhiên hỗ trợ bạn

Khi bạn hòa hợp với dòng chảy tự nhiên, thực hiện một điều gì đó, làm một công việc nào đó, một cách hoàn toàn tự nhiên, công việc đó sẽ được hoàn thành suôn sẻ. Có thể là một cách tình cờ bạn gặp được một người nào đó có thể hỗ trợ bạn, một sự kiện nào đó có thể mang đến tài nguyên cho bạn, hay một khoảnh khắc nào đó giúp bạn tỉnh ngộ ra một điều gì đó.

Nếu bạn đã biết về luật hấp dẫn, thì đỉnh cao của luật hấp dẫn chính là trạng thái hoàn toàn tự nhiên này. Bạn phải tự nhiên như thể hơi thở đang diễn ra, như âm thanh đang nghe hay hình ảnh đang được nhìn thấy. Ở đây, tôi không dùng từ tin tưởng bởi vì chúng ta phải thấy được rằng điều đó đã vốn dĩ là một sự thật hiển nhiên.

Để làm được điều này, có 2 phương pháp siêu việt có thể giúp bạn chưởng khống thực tại đang diễn ra với bạn. Thứ nhất, chúng ta gọi nó là Quy luật của sự giả định; thứ hai, chúng ta gọi nó là Quy luật của sự Hào hứng. Tôi xin đảm bảo với bạn rằng, nếu như bạn áp dụng được hai Quy luật trên tương tự như hơi thở của bạn, bạn không bao giờ còn bị bó buộc trong  hoàn cảnh.

Quy luật Giả định

Bạn hãy tưởng tượng về một người diễn viên, khi anh ấy hay cô ấy nhận một vai diễn, anh ấy sẽ chuyển hóa bản thân như thế nào để hòa nhập vào vai diễn ấy, dù anh ấy hay cô ấy vốn không phải là một người như thế. Nước ngoài có một câu tục ngữ như thế này: “Fake it until you make it”, tạm dịch rằng hãy giả vờ như vậy cho đến khi bạn làm được nó.

Mỗi người đều đang thực hiện một vai diễn khác nhau. Mỗi một trạng thái của bạn đều là một vai diễn mà đạo diễn – cũng là bạn – đã chọn lựa. Bây giờ, nếu bạn muốn được thưởng thức một thước phim cuộc đời khác, bạn phải thay đổi vai diễn của mình.

Vậy chúng ta làm điều này bằng cách nào? Trở lại với tiêu đề của đoạn: chúng ta giả định, chúng ta nhập vai, chúng ta chuyển hóa và chúng ta trở thành. Tưởng tượng, tưởng tượng, tưởng tượng: Bạn cảm thấy như thế nào nếu như điều bạn mong muốn đã trở thành hiện thực? Bạn cảm thấy như thế nào nếu như bạn đang là mẫu người bạn khát khao trở thành nhất? Bạn cảm thấy như thế nào nếu như mọi người xung quanh đối xử với bạn như cách họ đối xử với mẫu người bạn muốn trở thành?

Đến một lúc, giả định trở thành hiện thực.

Quy luật Hào hứng

Quay trở lại với ví dụ về diễn viên của chúng ta, bạn cho rằng anh ấy hay cố ấy sẽ nhập vai nhanh nhất khi bản thân ở trong trạng thái nào? Khi bạn hào hứng với một “vai diễn”, bạn sẽ bất ngờ khi bản thân nhập vai ở trong một dòng chảy hoàn toàn tự nhiên, mọi khung cảnh xung quanh sẽ đổi thay một cách chóng mặt để phù hợp với vai diễn ấy và cuối cùng là các kết quả tương ứng cho vai diễn sẽ xuất hiện một cách đầy thần kỳ.

Chúng ta gọi trạng thái này là 101%, chính là trạng thái hào hứng tạo ra phép màu 1% cho “giới hạn” 100% của bạn. Quy luật hào hứng nói rằng: Hãy thực hiện lựa chọn khiến bạn hào hứng nhất trong từng khoảnh khắc, làm điều đó bạn tất cả, tất cả khả năng của bạn và không cần suy nghĩ hay lo lắng về kết quả diễn ra.

Nếu bạn kết hợp Quy luật Hào hứng và Quy luật Giả định lại với nhau. Bạn có thể vận hành với sự giả định mang đến cho bạn hào hứng tận cùng trong từng khoảnh khắc, và trong trạng thái này, hãy hành động với toàn bộ khả năng của bạn, và khi đang nhập tâm vào vai diễn, chúng ta không cần bận tâm về kết quả.

Đừng để cách dùng từ “vai diễn” khiến bạn cảm thấy rằng đây chỉ là một trạng thái tạm bợ hay một kết quả nửa vời, không, đây là quá trình chuyển hóa, là phép màu của vũ trụ này.

Tin tưởng tuyệt đối vào tự nhiên

Không cần bận tâm về cách làm, về hoàn cảnh, về diễn biến; chỉ cần giả định, chuyển hóa và nhập vai. Không cần lo lắng nếu như bạn chưa biết cách để thực hiện mục tiêu của bạn hay phương pháp để trở thành một mẫu người nào đó, hãy đi thật sâu vào vai diễn và tin tưởng tuyệt đối vào tự nhiên.

Tương tự như khi bạn xem phim và nhiều phép màu diễn ra để kịch bản được hoàn thành trọn vẹn, khi bạn thật sự định vị bản thân là một vai diễn nào đó, cả vũ trụ bắt buộc phải hỗ trợ để bạn hoàn thành vai diễn này. Tất nhiên là điều này chỉ diễn ra khi bạn ở trạng thái 101% hào hứng và thật sự nhập tâm vào vai diễn này. Bởi vì chúng ta đều nên nhớ rằng “kẻ nửa vời” cũng là một vai diễn.

Tôi xin khẳng định lại một lần nữa rằng khi bạn thật sự nhập tâm vào một vai diễn, cả vũ trụ bắt buộc phải hỗ trợ bạn hoàn thành vai diễn này. Hãy lưu ý rằng từ chúng ta sử dụng ở đây là thật sự nhập tâm, đó phải là một thể thống nhất trọn vẹn từ trong ra ngoài của bạn hòa thuận với vai diễn.

Và đó cũng là sứ mệnh mà Giải Pháp Nhân Tài hướng đến: hỗ trợ từng cá nhân hoàn thành vai diễn mà bản thân mình mong muốn nhất. Nếu bạn là một người đã thật sự sẵn sàng và khát khao chuyển hóa một vai diễn mới, hãy bắt đầu ngay các chương trình đào tạo chuyên sâu.

Và trạng thái thật sự của nhập tâm không phải là cố gắng hoàn thành từng chi tiết, không, trạng thái 101% thật sự là một dòng chảy hoàn toàn tự nhiên. Đó là sự buông lỏng, đó là sự thanh thoát và tự tại, đó là khi mọi hành động và trạng thái đều được hoàn thành một cách “tự nhiên” và dễ dàng.

Hoàn thành

Đôi khi đi cùng với sự hào hứng thật sự lại là một trạng thái buông lỏng đến tuyệt đối. Đây là trạng thái buông lỏng, thả lỏng và thong thả khi biết rằng mọi việc đều đã được hoàn thành. Những nghệ nhân hùng vĩ nhất đều sẽ nói rằng có một luồng năng lượng khổng lồ và “khác lạ” xuất hiện mỗi khi họ biểu diễn.

Một số người gọi đó là sự khải linh, là “Thượng Đế” xuất hiện ở trong họ. Khi đó họ chỉ là người quan sát và chiêm ngưỡng một tuyệt tác đang được thực hiện bởi Thượng Đế. Chúng ta gọi điều này là trạng thái 101%, và bạn có thể ở trong trạng thái này bất cứ khoảnh khắc nào bạn muốn.

Một số người thích gọi khoảnh khắc này là thiền định, là sự chú tâm nhưng lại là hoàn toàn buông lỏng. Như bí mật tôi đã chia sẻ với bạn: hãy đi theo sự hào hứng.

Đăng ký nhận Newsletter

tổng hợp các bài viết và tin tức từ giải pháp nhân tài hàng tháng

đọc tiếp

Tìm kiếm một Giải Pháp Nhân Tài cho tổ chức của bạn?

Đồng hành cùng Giải Pháp Nhân Tài trong hành trình phát triển tư duy, nâng cao hiệu suất và tạo ra những chuyển hóa bền vững cho cá nhân và tổ chức.