Nuôi dưỡng sự biết ơn sự sống 101%

Nuôi dưỡng sự biết ơn 101

Share This Post

Mọi thứ trong sự sống đã, đang và sẽ diễn ra đều chính là hoàn hảo. Bạn sẽ cảm thấy như thế nào nếu như chúng ta nói rằng mọi việc diễn ra trong cuộc sống này đều không phải là ngẫu nhiên? Chúng ta không nói rằng mọi thứ diễn ra theo một “định mệnh” đều đã được dàn xếp từ trước, chúng ta đang nói ở đây chính là khi bạn bắt đầu biết ơn mọi điều diễn ra ở cuộc đời mình, sự sống 101% sẽ bắt đầu diễn ra với bạn.

Sự sống 101% là gì?

Trước tiên, hãy tưởng tượng về một cuộc sống hoàn hảo nơi mà mọi thứ diễn ra hoàn toàn đúng như bạn mong muốn. Mọi việc đều diễn ra một cách thật hoàn hảo, mọi kết quả đều đúng như bạn mong muốn từ tài chính, sự nghiệp, gia đình đến các mối quan hệ của bạn. Chúng ta hãy tạm xem đây là sự sống 100%.

Bây giờ, để hiểu về sự sống 101%; theo bạn giữa hai người: một người nhận được một tờ vé số độc đắc, còn một người nhận được một bữa ăn bình thường, người nào sẽ nhận được niềm vui lớn hơn?

Đúng là rất dễ dàng để cho rằng người nhận được tờ vé số độc đắc sẽ nhận được niềm vui to lớn hơn người chỉ nhận được một bữa cơm bình thường rất rất nhiều lần. Bởi lẽ điều này là rất hiển nhiên một cách logic đối với một tâm trí nhận thức thông thường.

Nhưng sẽ ra sao nếu chúng ta bổ sung thêm vào logic này rằng người kia đã phải nhịn đói nhiều tuần liền và chắc chắn sẽ phải từ giã cuộc sống này nếu như không nhận được bữa ăn đó? Nếu như bổ sung thêm logic này cho tâm trí nhận thức thì trong hai người trên ai sẽ là người nhận được vui sướng nhiều hơn?

Câu trả lời chính là người nào trân trọng phần quà từ sự sống đó nhiều hơn. Thật ra thì tờ vé số độc đắc hay bữa cơm đều cũng chỉ đơn thuần là cái cớ, một lí do để chúng ta phản ứng với sự sống này. Sự sống 101% chính là sự sống vượt lên trên nhận thức thông thường. Nếu như sự sống 100% được gắn mác “hoàn hảo” một cách nhân tạo, thì sự sống 101% chính là sự hoàn hảo đích thực.

Bình thường là hoàn hảo

Khi mà chúng ta có thể nhìn nhận việc trúng một tờ vé số với việc tận hưởng một bữa ăn bình thường là như nhau thì chúng ta đã ít nhiều cảm nhận được đạo, thấy biết được sự thật. Hay nói một cách trực quan, bất cứ điều gì chúng ta làm đều có thể mang đến cho chúng ta niềm vui sướng vô tận hết mức, quan trọng là chúng ta có chấp nhận điều này hay không.

Khi mà mỗi ly nước ta đều có thể trân trọng như người giữa sa mạc nhiều ngày trời. Khi mà mỗi bữa ăn ta đều có thể hưởng dụng như người đã thường xuyên bị bỏ đói. Khi mà mỗi hơi thở đều như người vừa bước ra từ một căn nhà cháy. Khi mà mỗi ánh nhìn đều tương tự người mù lần đầu tiên thấy được. Đó là khi mà bình thường chính là sự hoàn hảo tột cùng

Đây không phải là một sự cố gắng cực đoan. Đây chỉ đơn thuần là một sự chấp nhận rằng bình thường chính là đạo. Rằng chúng ta có làm gì thì cũng không thể tác động lên cái hay biết bình thường này. Nói cách khác, khi một người chấp nhận rằng bình thường chính là sự hoàn hảo, sự sống 101% bắt đầu diễn ra tự nhiên.

Ở các bài viết trước, chúng ta có thể mượn hình ảnh rằng một nhận thức vũ trụ siêu việt đã “trải thảm” hết thảy và định sẵn cho ta phương hướng tốt nhất, điều chúng ta cần duy nhất chính là thư giãn và thả lỏng để hòa theo con đường này.

Biết ơn 101%

Nói một cách đơn giản, lí do duy nhất khiến chúng ta không cảm thấy biết ơn với bất cứ mọi điều diễn ra trong cuộc đời chúng ta đơn giản là vì chúng ta bày trò. Sự chấp thuận đơn giản là sự vắng mặt của sự từ chối.

Chúng ta phải thấy được rằng mọi việc trong sự sống này đều là bình thường. Và bình thường tức là đạo, tức là hoàn hảo. Mọi việc trong cuộc sống này là hoàn hảo trừ khi chúng ta xen vào sự hoàn hảo này với các “vọng tưởng”.

Hãy nói thẳng vào trọng tâm vấn đề: từ bây giờ, hãy bỏ đi mọi rào chắn của bạn cho việc trân trọng từng khoảnh khắc của sự sống này. Chúng ta phải thấy rõ rằng từng khoảnh khắc đều bình thường như nhau! Điều duy nhất khác biệt chính là cái chênh lệch giữa các nhận thức vật chất.

Khi chúng ta đứng ở góc độ của cái hay biết tất cả (đọc Cái biết và cái bị biết), mọi khoảnh khắc và sự vật sự kiện đều là bình thường. Vì vậy, mọi khoảnh khắc đều là một sự biết ơn vô tận 101%. Phật giáo đã diễn giải điều này rất ý nghĩa thông qua câu niệm: Nam Mô A Di Đà Phật – khi một người thành tâm đảnh lễ tất cả thập phương chư Phật.

Hãy tưởng tượng rằng bạn đã chết

Điều ngăn cản một người luôn luôn biết ơn từng khoảnh khắc trong sự sống chính là các ảo tưởng về quá khứ và tương lai.

Bây giờ, hãy tưởng tượng rằng bạn đã chết: Bạn đã không còn sống. Không còn bất cứ câu chuyện nào về bạn được người đời chia sẻ. Không còn bất cứ kí ức nào về bạn tồn tại trong tâm trí thế gian này. Cơ thể này không còn tồn tại. Bạn không còn thở. Bạn không còn cảm nhận được gì từ các giác quan. Hãy “chết” trong vòng ít phút. Trong cái chết, hãy để cả quá khứ và tương lai cùng chấm dứt.

Và giờ, bạn sống lại cùng với hiện tiền duy nhất. Mỗi khoảnh khắc diễn ra đều là hoàn toàn mới lạ. Mỗi hơi thở hít vào đều trở thành một món quà. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh đều trở thành một sự tri ân. Bạn phải luôn nhớ rằng bạn chưa bao giờ sống! “Sự sống” tồn tại trong “quá khứ” thì chắc chắn không phải là sự sống.

Bạn chưa bao giờ sống

Nếu hỏi bạn rằng bạn đã sống được bao lâu rồi, bạn sẽ đáp lại bằng số tuổi của bạn. Và điều này trở thành một lí do để chúng ta dần xây dựng sự thờ ở đối với khoảnh khắc hiện tại. Tương tự như việc chúng ta dần học cách bỏ mặc quãng đường khi đã thành kiến chọn lấy một điểm đến.

Bây giờ, hãy thử đặt bản thân như thể rằng bạn chưa từng sống trước đây. Không có gì trước đây đối với bạn cả. Bạn chưa từng được sống. Hãy thật sự trải nghiệm điều này ngay bây giờ. Hãy quan sát trọn vẹn từng chi tiết đang diễn ra. Hãy thật sự trân trọng từng giác quan của bạn. Hãy thả lỏng toàn bộ bản thân bạn (toàn bộ) khỏi từng sự đè nén từ quá khứ.

Ngay bây giờ, bạn là con người hoàn toàn mới. Không còn bất cứ định nghĩa nào dành cho bạn. Không còn bất cứ ngôn ngữ nào để miêu tả bạn. Không còn bạn. Bạn chưa từng tồn tại trước đây. Bây giờ chỉ hiện hữu một ý thức đơn thuần quan sát – quan sát từng sự sống diễn ra lần đầu tiên.

Không còn điều gì để giữ lại. Đây chính là sự sống 101%.

Tối nay trước khi bạn đi ngủ, thay vì bấm điện thoại hay làm những điều bạn thường làm, hãy thực hiện điều sau đây. Nằm trên giường và thả lỏng toàn bộ tất cả những gì tồn tại. Hãy thả lỏng và buông thả tất cả mọi thứ. Buông thả đến từng tế bào của bạn. Buông thả suy nghĩ, buông thả cả sự quan sát.

Hãy buông thả như thể rằng cơ thể và tâm trí này không thuộc về bạn, rằng bạn chưa từng tồn tại. Buông lỏng hoàn toàn đến mức không còn gì cả. Nếu chưa được hãy cứ thử lại.

Hoàn thành

Lúc đầu khi bắt đầu bài viết, dự định của tôi là khai thác về chủ đề lòng biết ơn và tôi thậm chí dùng từ “nuôi dưỡng”, tôi sẽ để nguyên vẹn tiêu đề như ban đầu để bạn có thể tự cảm nhận về tiêu đề này.

Nhưng tổng quan lại, sự sống 101% đã và đang luôn hiện hữu dù chúng ta ý thức hay không về điều này. Một điều thú vị là khi nhắc về cuộc sống điều chúng ta thường liên tưởng đến chính là những sự việc đã hoặc sẽ diễn ra, những trải nghiệm, các mối quan hệ,… rất nhiều điều ngoài bản thân sự sống.

Sự biết ơn 101% không phải là biết ơn vì một điều gì đó diễn ra đến ta mà là biết ơn cả cái diễn ra hay cái không diễn ra. Cái gì diễn ra thì ta biết ơn cái đó. Cái gì không diễn ra thì ta cũng biết ơn cái đó. Đó mới chính là 101% là sự phủ định của một chấp ngã về hoàn hảo.

Như chúng ta đã thảo luận, biết ơn đã luôn là bản chất. Chúng ta chỉ có thể ngăn chặn dòng chảy biết ơn bằng các lí do, nếu không có sự can thiệp, dòng chảy là luôn luôn hiện hữu. Thậm chí, ngay khi cả có sự can thiệp, dòng chảy vẫn là luôn luôn hiện hữu chẳng qua là bạn chưa muốn để ý đến nó, lắm.

Khi bạn đã dần quen thuộc với bản thể quan sát của bản thân mình, đến một lúc, bạn sẽ nhận ra rằng chính ý thức quan sát đó cũng là không cần thiết. Ở bài viết tiếp theo chúng ta sẽ bàn luận về Sự tin tưởng tuyệt đối vào tự nhiên. Còn bây giờ, mọi việc đều đã hoàn thành.

Đăng ký nhận Newsletter

tổng hợp các bài viết và tin tức từ giải pháp nhân tài hàng tháng

đọc tiếp

Tìm kiếm một Giải Pháp Nhân Tài cho tổ chức của bạn?

Đồng hành cùng Giải Pháp Nhân Tài trong hành trình phát triển tư duy, nâng cao hiệu suất và tạo ra những chuyển hóa bền vững cho cá nhân và tổ chức.